Cựu lãnh đạo Cục Dự trữ Liên bang Mỹ Alan Greenspan đã kết thúc cuộc đời trăm năm của mình, qua đời tại nhà vào ngày 22 tháng 6. Gia đình ông xác nhận nguyên nhân là do biến chứng từ bệnh Parkinson. Nhân vật uy tín trong giới kinh tế này đã giúp định hình quỹ đạo phát triển của kinh tế Mỹ trong nhiều thập kỷ dưới thời nhiều tổng thống, đồng thời luôn thẳng thắn thừa nhận những sai lầm của mình. Fed sau đó ra tuyên bố bày tỏ sự tiếc thương sâu sắc trước sự qua đời của Greenspan, chỉ ra rằng những đóng góp của ông về chính sách tiền tệ và tư tưởng kinh tế đã có ảnh hưởng sâu sắc đến Fed, giới kinh tế học và nước Mỹ.
Kể từ khi được đề nghị đứng đầu Fed vào năm 1987, ông đã giữ vị trí then chốt này trong gần 19 năm, cho đến khi rời nhiệm sở vào năm 2006, nhiệm kỳ dài hàng đầu trong lịch sử ngân hàng trung ương Mỹ. Trong nhiệm kỳ dài này, ông dẫn dắt kinh tế Mỹ trải qua nhiều chu kỳ thịnh vượng và suy thoái xen kẽ. Người kế nhiệm từng nhận định rằng ông đã giúp Mỹ đi qua gần 20 năm thịnh vượng, dù nay ông đã khuất, hậu thế vẫn đang học hỏi từ kinh nghiệm của ông. Tuy nhiên, chính sách tiền tệ của Greenspan luôn tồn tại nhiều tranh cãi. Người ủng hộ cho rằng ông chủ trì một trong những giai đoạn mở rộng kinh tế kéo dài nhất lịch sử Mỹ; người chỉ trích thì cho rằng chính sách duy trì lãi suất thấp kéo dài của ông đã dọn đường cho bong bóng bất động sản và khủng hoảng tài chính năm 2008.
Cuối năm 1996, nghi vấn của ông về việc giá tài sản có bị đẩy quá cao bởi sự thịnh vượng phi lý hay không đã ngay lập tức gây chấn động thị trường chứng khoán toàn cầu, thị trường Tokyo ngày đó giảm điểm đáng kể, câu nói này cũng trở thành tín hiệu cảnh báo kinh điển trong lịch sử tài chính. Dù thị trường sau đó phục hồi và tăng trưởng đến trước khi bong bóng internet vỡ, nhưng cách diễn đạt này từ đó trở thành một trong những câu cảnh báo thị trường đại diện nhất trong lịch sử tài chính. Ngoài ảnh hưởng chính sách, Greenspan còn nổi tiếng với cách diễn đạt khó hiểu. Trong nhiệm kỳ, ông thường dùng những lời lẽ dài dòng phức tạp để phản hồi các nghị sĩ và truyền thông, nhằm tránh để thị trường diễn giải quá mức quan điểm của mình. Phong cách này sau được gọi là ngôn ngữ Fed. Sau khi nghỉ hưu, ông từng thẳng thắn thừa nhận đây thực ra là một chiến lược cố ý, vì có những vấn đề không thể trả lời trực tiếp, nên sẽ nói liên tục mấy câu, và càng nói càng khó hiểu.
Chính vì vậy, người tham gia thị trường luôn theo dõi sát sao từng phát ngôn của ông. Truyền thông từng nhận định rằng, ngoài Tổng thống, Greenspan có thể là người quyền lực nhất nước Mỹ. Chỉ cần vài lời, ông có thể khiến thị trường chứng khoán ngay lập tức tăng vọt hoặc sụp đổ. Trước khi dấn thân vào lĩnh vực kinh tế, thời trẻ ông từng học kèn clarinet và saxophone, thậm chí từng có kinh nghiệm biểu diễn trong ban nhạc jazz, sau đó mới chuyển sang Đại học New York theo học kinh tế học và lấy bằng tiến sĩ. Sự nghiệp của ông lần lượt công tác tại nhiều ngân hàng và công ty tư vấn kinh tế, cũng từng giữ chức Chủ tịch Hội đồng Cố vấn Kinh tế Tổng thống và Chủ tịch Ủy ban Cải cách An sinh Xã hội.
Ngay sau khi nhậm chức chưa lâu đã gặp phải Thứ Hai Đen của thị trường chứng khoán, chỉ số công nghiệp Dow Jones giảm mạnh trong một ngày创下 kỷ lục lịch sử, ông đã quyết đoán cung cấp hỗ trợ thanh khoản để ổn định lòng người, nhưng cũng vì thế bị người chỉ trích cho rằng đã thiết lập một sự bảo đảm ngầm nào đó, thúc đẩy các hành vi mạo hiểm subsequent. Trong nhiệm kỳ của mình, Greenspan đã lần lượt ứng phó với khủng hoảng tài chính châu Á, vỡ nợ Nga, khủng hoảng công ty quản lý vốn dài hạn LTCM cũng như các cuộc tấn công khủng bố và nhiều thách thức khác. Tuy nhiên, sau khi khủng hoảng tài chính năm 2008 bùng nổ, dư luận rộng rãi quy trách nhiệm một phần cho chính sách lãi suất thấp kéo dài và việc đánh giá thấp rủi ro thị trường bất động sản của ông. Về điều này, Greenspan sau đó thừa nhận, ông biết thị trường tồn tại các khoản vay có vấn đề và vay thế chấp dưới chuẩn, nhưng mãi đến năm 2005 đến 2006 mới thực sự nhận ra quy mô vấn đề lớn đến chừng nào.
Ông sau khi nghỉ hưu vẫn hoạt động tích cực trong các thảo luận về chính sách công, nhiều lần nhấn mạnh tính độc lập của ngân hàng trung ương không nên chịu sự can thiệp chính trị, và vào những năm cuối đời chỉ ra rằng nỗi sợ mới là lực lượng then chốt dẫn đến sự sụp đổ thị trường. Ông từng cùng nhiều cựu quan chức Fed và Bộ Tài chính đồng ký tuyên bố, phản đối cuộc điều tra hình sự nhằm vào Chủ tịch Fed đương nhiệm, cho rằng hành động này có thể gây tổn hại đến tính độc lập của Fed. Đối với bản chất của thị trường tài chính, Greenspan vào những năm cuối đời đã để lại một tổng kết rất tiêu biểu, cho rằng nỗi sợ và sự cuồng nhiệt là những lực lượng mạnh mẽ nhất trong thị trường, và sức mạnh của nỗi sợ vượt xa sự cuồng nhiệt. Bong bóng thường hình thành chậm, nhưng khi nỗi sợ ập đến, thị trường sẽ sụp đổ nhanh chóng. Hiệu ứng lây nhiễm mới là yếu tố then chốt thực sự dẫn đến sự sụp đổ của hệ thống.





