Thời gian gần đây, thị trường ngoại hối xuất hiện một kịch bản can thiệp khá đáng chú ý. Theo thông tin từ thị trường, khi đối phó với biến động tỷ giá đồng yen, các cơ quan liên quan của Mỹ đang thử nghiệm chiến lược bán euro để huy động vốn mua yen, thay vì trực tiếp sử dụng đồng nội tệ là USD như trước đây. Mục đích cốt lõi của việc điều chỉnh chiến lược này là duy trì kỳ vọng của thị trường về chính sách đồng đô la mạnh giá, đồng thời tránh những suy đoán từ bên ngoài rằng Washington đang hạ giá đồng tiền của mình để tạo lợi thế thương mại, nhằm không vi phạm các nguyên tắc chung của G20 trong lĩnh vực ngoại hối.
Trước đó, Ngân hàng Dự trữ Liên bang New York đã tiến hành thăm dò ý kiến từ nhiều tổ chức tài chính lớn, tập trung theo dõi diễn biến tỷ giá chéo EUR/JPY. Phương pháp can thiệp gián tiếp này khác biệt hoàn toàn với mô thức truyền thống là Bộ Tài chính Mỹ trực tiếp bán USD trên thị trường giao ngay. Giới chuyên môn nhận định, việc chuyển sang sử dụng euro làm công cụ can thiệp chủ yếu xuất phát từ yếu tố quản trị dư luận và hình ảnh. Nếu trực tiếp giảm khối lượng nắm giữ USD quy mô lớn, không chỉ làm suy yếu uy tín thị trường của đồng nội tệ mà còn có thể kích hoạt các nghi vấn không cần thiết về chính sách. Tận dụng đồng tiền dự trữ khác để tham gia thị trường giúp đạt được mục tiêu ổn định đồng thời giảm đáng kể tính minh bạch và độ nhạy cảm của thao tác giao dịch.
Xét trên phân bố dòng vốn toàn cầu, euro luôn chiếm vị trí thứ hai về khối lượng giao dịch, với tỷ trọng doanh số bình quân ngày tiệm cận 30%, tạo nền tảng thanh khoản dồi dào cho các cuộc điều phối vốn xuyên biên giới quy mô lớn. Kể từ khi Nhật Bản kích hoạt chu trình mới để ổn định thị trường ngoại hối, tỷ giá EUR so với phần lớn đồng tiền thuộc nhóm G10 bao gồm cả yen đều ghi nhận mức giảm nhẹ, với tổng đà giảm trong giai đoạn này khoảng 4%. Dù chịu áp lực điều chỉnh kỹ thuật ngắn hạn, trọng tâm giá chung vẫn được duy trì trong vùng tương đối kiên cường gần đây.
Một nhóm nghiên cứu đánh giá rằng, việc điều phối vốn lần này mang tính chất phản ứng có chủ đích nhằm đáp ứng mong muốn từ các đối tác khu vực, với mục tiêu chính là chặn đứng đà giảm phi lý của đồng yen chứ không phải cố ý gây áp lực lên tỷ giá USD. Căn cứ vào cấu trúc tài sản dự trữ ngoại hối chính thức của Mỹ, sau khi loại trừ vàng và Quyền rút tiền đặc biệt (SDR), vị thế ngoại hối thuần vốn đã tập trung cao độ vào euro và yen. Do đó, biện pháp này cũng có thể được xếp vào nhóm tối ưu hóa dự trữ thường quy. Việc thực hiện giao dịch trên sàn thông qua hợp đồng hoán đổi tiền tệ chéo vừa đáp ứng nhu cầu làm phẳng biến động một chiều, vừa dự phòng không gian linh hoạt cho dòng vốn quay trở lại cấu hình tài sản USD trong tương lai. Toàn bộ quy trình vận hành, xét về mặt tuân thủ quy định và tính bí mật trong thực thi, đều thể hiện một logic vận hành mới mẻ.





